THÔNG TIN TIỂU LUẬN
- Trường: Đại học Luật Hà Nội
- Định dạng: WORD
- Số trang: 26 trang (cả bìa)
- Năm: 2024 / Mã số: B0056.
- Văn bản áp dụng: Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982.
XEM TRƯỚC NỘI DUNG

MỤC LỤC TIỂU LUẬN
| MỤC LỤC | Trang |
|---|---|
| DANH MỤC TỪ VIẾT TẮT | |
| LỜI MỞ ĐẦU | 1 |
| CHƯƠNG 1: PHÂN TÍCH VỤ ÁN MARITIME DISPUTE (PERU V. CHILE) | 2 |
| 1.1. Tóm tắt nội dung vụ tranh chấp | 2 |
| 1.2. Phân định đường biên giới trên biển giữa 2 nước ở khu vực Thái Bình Dương | 2 |
| 1.2.1. Thỏa thuận biên giới biển các bên đã đạt được | 3 |
| 1.2.2. Đánh giá của ICJ về các thỏa thuận của các bên | 5 |
| 1.2.3. Quá trình phân định của ICJ | 7 |
| 1.2.4. Kết luận của Tòa án | 10 |
| 1.3. Xem xét công nhận một vùng biển nằm trong phạm vi 200 hải lý tính từ bờ biển Peru thuộc về Peru nhưng Chile cho rằng khu vực này thuộc về hải phận quốc tế | 11 |
| 1.3.1. Các quan điểm tranh cãi | 11 |
| 1.3.2. Các bằng chứng của hai bên | 12 |
| 1.3.3. Đánh giá của ICJ về việc công nhận khu vực này của Peru hay Chile | 15 |
| CHƯƠNG 2: NHẬN ĐỊNH, ĐÁNH GIÁ VỀ QUÁ TRÌNH GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP TRÊN BIỂN GIỮA PERU VÀ CHILE CỦA ICJ | 16 |
| 2.1. Về ưu điểm | 16 |
| 2.2. Về hạn chế | 17 |
| CHƯƠNG 3: KINH NGHIỆM CHO VIỆT NAM KHI THAM GIA GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP TRÊN BIỂN BẰNG ICJ | 18 |
| KẾT LUẬN | 22 |
| DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO | 23 |
LỜI MỞ ĐẦU
Vùng biển tranh chấp giữa Chile và Peru là một khu vực có tiềm năng lớn cho các hoạt động kinh tế và phát triển trong tương lai. Vùng biển này chứa đựng các tài nguyên quan trọng như dầu, khí đốt, vàng, bạc, cũng như các loài sinh vật biển phong phú. Ngoài ra, khu vực biên giới biển này cũng rất quan trọng đối với hoạt động thương mại và giao thương giữa các quốc gia trong khu vực Nam Mỹ. Tàu vận tải hàng hóa và tàu du lịch sử dụng đường biển này để vận chuyển hàng hóa và du khách giữa các cảng ở Chile và Peru. Từ những năm 1950, hai quốc gia láng giềng này đã bắt đầu có những bất đồng về biên giới trên biển, đặc biệt là trong khu vực biển sâu ngoài khơi. Đỉnh điểm là vào năm 2008, cuộc tranh chấp này trở nên cực kỳ căng thẳng khi Peru đưa ra đơn kiện trước Tòa án Quốc tế về việc xác định giới hạn biển giữa hai nước. Từ đó đến nay, tranh chấp biên giới biển giữa Peru và Chile đã trải qua nhiều diễn biến phức tạp và thu hút sự quan tâm của cộng đồng quốc tế.
Nhận thấy đây là một vấn đề quốc tế lớn, có tính thời sự cao. Cùng với đó là mong muốn của bản thân được tìm hiểu rõ hơn về quy trình và cách thức mà Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) xử lý một vụ tranh chấp biên giới biển. Nhóm chúng em đã quyết định chọn vụ án Maritime Dispute (Peru v. Chile) làm đề tài để hoàn thành bài tiểu luận môn Công pháp quốc tế của nhóm.
Với thời lượng nghiên cứu và kiến thức còn hạn chế, bài tiểu luận của nhóm không tránh khỏi có những thiếu sót, kính mong nhận được góp ý của thầy để bài tiểu luận được hoàn thiện hơn. Chúng em xin chân thành cảm ơn thầy.
CHƯƠNG 1: PHÂN TÍCH VỤ ÁN MARITIME DISPUTE (PERU V. CHILE)
1.1. Tóm tắt nội dung vụ tranh chấp
Vụ việc của Peru và Chile là một ví dụ điển hình về việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ giữa các quốc gia láng giềng thông qua cơ quan tài phán quốc tế. Cuộc tranh chấp này bắt đầu từ năm 2008, Cộng hòa Peru nộp tại Cơ quan thư ký của Tòa án Công lý Quốc tế của Liên Hợp quốc Đơn kiện nhằm chống lại Cộng hòa Chile liên quan đến việc phân định biên giới biển giữa hai nước. Trong đơn Peru yêu cầu Tòa phân định nội dung chính là:
Thứ nhất, phân định đường biên giới giữa hai nước ở khu vực biển thuộc Thái Bình Dương;
Thứ hai, công nhận yêu cầu của Peru về một khu vực biển nằm trong giới hạn 200 hải lý tính từ bờ biển của Peru cho rằng thuộc về Peru, nhưng Chile cho rằng khu vực này thuộc về hải phận quốc tế.
Trên cơ sở các lập luận được đa số thành viên của Tòa thông qua, ngày 27/01/2014, Tòa đã có phán quyết cuối cùng để giải quyết vụ việc.
1.2. Phân định đường biên giới trên biển giữa 2 nước ở khu vực Thái Bình Dương
Trong vụ tranh chấp này, Peru và Chile áp dụng các quan điểm cơ bản khác nhau. Theo quan điểm của Peru, lập luận rằng không tồn tại đường biên giới biển được thống nhất giữa 2 quốc gia và yêu cầu Tòa hoạch định đường này bằng phương pháp đường cách đều để đạt được một kết quả công bằng. Trái với quan điểm của Peru, Chile cho rằng Tuyên bố Santiago năm 1952 đã thiết lập một đường biên giới biển quốc tế, đường này đi dọc theo đường vĩ tuyến đi qua điểm bắt đầu của ranh giới đất liền giữa Peru và Chile và kéo dài tối thiểu 200 hải lý. Để giải quyết tranh chấp này, Tòa phải xác định xem có tồn tại một biên giới biển đã được thống nhất giữa các Bên không.
1.2.1. Thỏa thuận biên giới biển các bên đã đạt được
Dựa trên bối cảnh lịch sử, biên giới đất liền giữa Peru và Chile đã được hoạch định theo Hiệp ước Lima năm 1929. Trong các tuyên bố năm 1947, hai bên đơn phương tuyên bố một số quyền trên biển được mở rộng ra đến 200 hải lý tính từ bờ biển của mỗi nước. Trong những năm tiếp theo, 3 nước Chile, Ecuador và Peru đã đàm phán với nhau 12 văn kiện có liên quan đến nội dung cần phân định của vụ việc này. Bao gồm: 4 văn kiện là tuyên bố của các bên về khu vực biển được thông qua vào tháng 8 năm 1952 tại Hội nghị về khai thác và bảo tồn các tài nguyên biển Nam Thái Bình Dương được tổ chức ở Santiago. Tháng 12 năm 1954 tại Lima, 6 văn kiện khác đã được thông qua bao gồm: Công ước bổ sung Tuyên bố Santiago, các Hiệp định liên quan đến các biện pháp giám sát và quản lý trong các khu vực biển và Hiệp định liên quan đến một khu vực biên giới biển riêng biệt. Tháng 5 năm 1967 tại Quito, hai hiệp định liên quan đến hoạt động của Ủy ban thường trực đối với Nam Thái Bình Dương được ký kết. Bằng lập luận của các bên, Tòa án bắt đầu phân tích bằng việc xem xét các tuyên bố và thỏa thuận khác nhau do các bên viện dẫn.
Các tuyên bố năm 1947
Peru và Chile đồng ý rằng: các tuyên bố năm 1947 trong đó hai bên chỉ đơn phương tuyên bố các quyền trên biển được mở rộng từ bờ biển của họ ra 200 hải lý chứ hoàn toàn không thiết lập một đường biên giới biển quốc tế rõ ràng. Những tuyên bố này, Tòa xem xét chỉ nhằm mục đích xem các văn bản đó có phải là bằng chứng về sự hiểu biết của các Bên trong việc thiết lập ranh giới biển trong tương lai hay không.
Theo quan điểm của Tòa án, các Tuyên bố năm 1947 này có bản chất tạm thời và không phản ánh một quan điểm chung của các bên liên quan đến phân định biển. Tuy nhiên, các Tuyên bố này có chứa các yêu cầu về chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của các bên trong khu vực biển đang tranh chấp, đây cũng là nguyên nhân chính làm phát sinh sự cần thiết phải thiết lập một đường biên giới trên biển tại khu vực này trong tương lai.
Tuyên bố Santiago năm 1952
Phân tích tuyên bố Santiago năm 1952, Tòa nhận thấy rằng văn kiện này là một điều ước quốc tế, do vậy ICJ áp dụng các quy tắc giải thích được công nhận theo quy định của luật quốc tế, đặc biệt theo Công ước Vienna về Luật điều ước quốc tế năm 1969. Tuyên bố không đề cập rõ ràng đến việc phân định ranh giới biển của các quốc gia thành viên, tuy nhiên nó chứa đựng một số yếu tố nhất định có liên quan đến vấn đề phân định biển. Sau khi xem xét, Tòa án kết luận rằng họ không tiến xa hơn trong việc thiết lập thỏa thuận của các bên liên quan đến các giới hạn vùng biển đảo nhất định và các vùng được tạo ra bởi các bờ biển lục địa tiếp giáp với các múi giờ biển đảo đó. Tòa cho rằng lời nói đầu của Tuyên bố tập trung vào việc bảo tồn tài nguyên thiên nhiên của các Bên nhằm mục đích phát triển kinh tế, thông qua việc mở rộng các khu vực biển của họ. Vậy nên trái với đệ trình của Chile, Tuyên bố Santiago năm 1952 đã không thiết lập một đường biên giới biển giữa Peru và Chile dọc theo đường vĩ tuyến chạy về phía Thái Bình Dương từ điểm cuối hướng ra biển của biên giới đất liền.
