
- Trường học: Đại học Luật Hà Nội
- Điểm số: 8.75 điểm
- Số trang: 08 trang
- Định dạng file: WORD
- Mã số/Năm: B0974 | Năm 2025
- Luật áp dụng: Bộ luật Hình sự 2015 (SĐ,BS 2017, 2024, 2025)
XEM TRƯỚC NỘI DUNG TIỂU LUẬN
XEM TRƯỚC TRANG BÌA

XEM TRƯỚC TRANG MỤC LỤC

MỤC LỤC TIỂU LUẬN CHI TIẾT
| MỤC LỤC | Trang |
|---|---|
| PHẦN MỞ ĐẦU | 1 |
| 1. Sự cần thiết của đề tài | 1 |
| 2. Mục đích nghiên cứu | 1 |
| 3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu | 1 |
| 4. Phương pháp nghiên cứu | 1 |
| CHƯƠNG 1. THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ NĂM 2025 | 2 |
| CHƯƠNG 2. CHẾ ĐỊNH THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ LIÊN BANG NGA | 3 |
| CHƯƠNG 3. NHỮNG ĐIỂM TƯƠNG ĐỒNG TRONG QUY ĐỊNH VỀ THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ GIỮA BỘ LUẬT HÌNH SỰ VIỆT NAM VÀ BỘ LUẬT HÌNH SỰ LIÊN BANG NGA | 4 |
| CHƯƠNG 4. NHỮNG ĐIỂM KHÁC BIỆT TRONG QUY ĐỊNH VỀ THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ GIỮA BỘ LUẬT HÌNH SỰ VIỆT NAM VÀ BỘ LUẬT HÌNH SỰ LIÊNG BANG NGA | 5 |
| CHƯƠNG 5. BÀI HỌC KINH NGHIỆM CHO VIỆT NAM | 7 |
| KẾT LUẬN | 8 |
LỜI MỞ ĐẦU
1. Sự cần thiết của đề tài
Thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự là một chế định quan trọng, thể hiện tính nhân đạo và khoan hồng của Nhà nước. Trong bối cảnh hội nhập quốc tế và cải cách tư pháp, việc nghiên cứu so sánh quy định giữa BLHS Việt Nam và BLHS Liên bang Nga có ý nghĩa thiết thực, giúp nhìn nhận toàn diện, tiếp thu kinh nghiệm quốc tế và hoàn thiện pháp luật trong nước.
2. Mục đích nghiên cứu
Mục đích của đề tài là phân tích, so sánh những điểm tương đồng và khác biệt trong quy định về thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự giữa BLHS Việt Nam và BLHS Liên bang Nga. Từ đó, đề tài sẽ đánh giá những ưu điểm, hạn chế của từng hệ thống pháp luật và đưa ra một số kiến nghị nhằm hoàn thiện pháp luật Việt Nam về vấn đề này.
3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
- Đối tượng nghiên cứu: Đề tài tập trung nghiên cứu, so sánh các quy định về thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự được quy định tại BLHS Việt Nam và BLHS Liên bang Nga.
- Phạm vi nghiên cứu: Đề tài tập trung vào việc so sánh những quy định về thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự theo pháp luật hình sự của hai quốc gia.
4. Phương pháp nghiên cứu
Đề tài sử dụng các phương pháp nghiên cứu chủ yếu là: phương pháp phân tích; phương pháp so sánh và phương pháp tổng hợp.
CHƯƠNG 1. THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ NĂM 2015
Trong pháp luật hình sự Việt Nam, chế định thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự được quy định tại Điều 27, 28 BLHS 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017, 2024, 2025). Đây là thiết chế pháp lý quan trọng, thể hiện quan điểm nhân đạo trong chính sách hình sự. Khoản 1 Điều 27 nêu: “Thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự là thời hạn do Bộ luật này quy định mà khi hết thời hạn đó thì người phạm tội không bị truy cứu trách nhiệm hình sự”. Như vậy, hành vi vẫn là tội phạm nhưng Nhà nước từ bỏ quyền xử lý sau khi hết thời hạn luật định để bảo đảm sự ổn định xã hội.
Khoản 2 Điều 27 quy định thời hiệu: 05 năm (tội ít nghiêm trọng), 10 năm (tội nghiêm trọng), 15 năm (tội rất nghiêm trọng), 20 năm (tội đặc biệt nghiêm trọng). Cách phân hóa này gắn với phân loại tội phạm tại Điều 9 BLHS, bảo đảm sự hợp lý, công bằng.
Khoản 3 Điều 27 quy định nguyên tắc tính thời hiệu: tính từ ngày phạm tội; nếu phạm tội mới có khung hình phạt trên 01 năm tù thì thời hiệu với tội cũ tính lại từ ngày phạm tội mới; nếu trốn tránh và bị truy nã thì tính lại từ khi ra đầu thú hoặc bị bắt. Cơ chế này ngăn ngừa việc lợi dụng thời gian để thoát trách nhiệm.
Điều 28 BLHS 2015 quy định không áp dụng thời hiệu đối với tội xâm phạm an ninh quốc gia, tội phá hoại hòa bình, chống loài người, tội phạm chiến tranh và tội tham nhũng ở khung hình phạt cao nhất. Đây là điểm mới so với BLHS 1999, thể hiện thái độ kiên quyết trong đấu tranh chống các tội phạm đặc biệt nguy hiểm.
Như vậy, chế định thời hiệu trong BLHS 2015 vừa mang tính nhân đạo khi không truy cứu vô hạn, vừa bảo đảm nghiêm minh qua cơ chế tính lại thời hiệu và loại trừ đối với tội phạm đặc biệt nghiêm trọng. Sự kết hợp này vừa răn đe, phòng ngừa, vừa thể hiện chính sách khoan hồng, phù hợp với định hướng cải cách tư pháp ở Việt Nam.
CHƯƠNG 2. CHẾ ĐỊNH THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ LIÊN BANG NGA
Trong pháp luật hình sự Liên bang Nga, việc truy cứu trách nhiệm hình sự không kéo dài vô hạn. Điều 78 BLHS quy định miễn trách nhiệm khi hết thời hiệu, được xác định theo phân loại tội phạm tại Điều 15. Cụ thể:
- Tội ít nghiêm trọng (mức cao nhất đến 2 năm tù): thời hiệu 2 năm.
- Tội nghiêm trọng (cố ý đến 5 năm tù hoặc vô ý trên 2 năm): thời hiệu 6 năm.
- Tội rất nghiêm trọng (cố ý đến 10 năm tù): thời hiệu 10 năm.
- Tội đặc biệt nghiêm trọng (cố ý trên 10 năm, tù chung thân hoặc tử hình): thời hiệu 15 năm.
Thời hiệu tính từ ngày phạm tội đến trước khi bản án có hiệu lực, tính riêng cho từng tội nếu phạm nhiều tội. Nếu người phạm tội trốn tránh, thời hiệu tạm ngừng và tính lại từ khi bị bắt hoặc tự thú. Với án chung thân hoặc tử hình, tòa án quyết định miễn hay không; nếu không miễn thì không áp dụng các hình phạt này.
Đặc biệt, thời hiệu không áp dụng đối với tội xâm phạm hòa bình và an ninh nhân loại, gồm: Điều 353 (chiến tranh xâm lược), 356 (sử dụng phương tiện bị cấm trong chiến tranh), 357 (diệt chủng), 358 (hủy hoại môi trường sống).
Tóm lại, chế định thời hiệu trong BLHS Liên bang Nga được xây dựng trên cơ sở phân loại tội phạm, bảo đảm tính minh bạch, công bằng và bảo vệ quyền lợi pháp lý của người phạm tội sau một thời gian dài không bị truy cứu.
CHƯƠNG 3. NHỮNG ĐIỂM TƯƠNG ĐỒNG TRONG QUY ĐỊNH VỀ THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ GIỮA BỘ LUẬT HÌNH SỰ VIỆT NAM VÀ BỘ LUẬT HÌNH SỰ LIÊN BANG NGA
Cả pháp luật Việt Nam và Liên bang Nga đều xác định thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự dựa trên phân loại tội phạm theo mức độ nguy hiểm. Ở Việt Nam (Điều 9, 27 BLHS), bốn nhóm tội phạm có thời hiệu lần lượt là 5, 10, 15 và 20 năm. Tại LB Nga (Điều 15, 78 BLHS), cũng có bốn nhóm tương ứng, nhưng thời hiệu là 2, 6, 10 và 15 năm. Sự tăng dần này thể hiện cách tiếp cận tương đồng của hai hệ thống.
Về cơ chế tính lại hoặc tạm dừng, cả hai đều quy định: nếu phạm tội mới hoặc cố tình trốn tránh, thời hiệu sẽ được tính lại từ khi phạm tội mới, tự thú hoặc bị bắt. Điều này ngăn chặn việc lợi dụng thời gian để thoát trách nhiệm.
Một điểm chung khác là loại trừ áp dụng thời hiệu đối với các tội đặc biệt nghiêm trọng. Việt Nam áp dụng với các tội xâm phạm an ninh quốc gia, phá hoại hòa bình, chống loài người, tội phạm chiến tranh và một số tội tham nhũng; Nga áp dụng với các tội chiến tranh xâm lược, diệt chủng, hủy hoại môi trường sống.
Nhìn chung, cả hai hệ thống đều thể hiện sự kết hợp giữa nhân đạo và nghiêm minh, vừa không truy cứu vô thời hạn, vừa không để tội phạm đặc biệt nguy hiểm thoát khỏi sự trừng phạt.
CHƯƠNG 4. NHỮNG ĐIỂM KHÁC BIỆT TRONG QUY ĐỊNH VỀ THỜI HIỆU TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ GIỮA BỘ LUẬT HÌNH SỰ VIỆT NAM VÀ BỘ LUẬT HÌNH SỰ LIÊNG BANG NGA
BLHS Việt Nam tại khoản 1 Điều 27 đưa ra định nghĩa rõ ràng về thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự, coi đó là một chế định pháp lý riêng nhằm giới hạn quyền lực truy cứu của Nhà nước. Ngược lại, Điều 78 BLHS Liên bang Nga không nêu khái niệm mà chỉ trực tiếp xem hết thời hiệu là căn cứ miễn trách nhiệm hình sự, cho thấy pháp luật Liêng bang Nga chú trọng đến hậu quả thực tiễn, còn Việt Nam đề cao tính nguyên tắc pháp lý.
Về thời hạn cụ thể, BLHS Việt Nam quy định bốn mốc là 05 năm đối với tội ít nghiêm trọng, 10 năm đối với tội nghiêm trọng, 15 năm đối với tội rất nghiêm trọng và 20 năm đối với tội đặc biệt nghiêm trọng; trong khi BLHS Liêng bang Nga chỉ quy định lần lượt là 02, 06, 10 và 15 năm. Như vậy, thời hạn ở Việt Nam dài hơn đáng kể, tạo điều kiện cho cơ quan tiến hành tố tụng có thêm thời gian xử lý các vụ án phức tạp, còn ở Liên bang Nga thì ngắn hơn, góp phần giảm tải nhưng cũng làm tăng khả năng một số hành vi không còn bị truy cứu sau thời gian ngắn.
Về cách tính, BLHS Việt Nam xác định thời hiệu bắt đầu từ ngày tội phạm được thực hiện và sẽ tính lại nếu trong thời hạn đó người phạm tội thực hiện tội mới có khung hình phạt trên 01 năm tù hoặc nếu cố tình trốn tránh có quyết định truy nã, chỉ tính lại từ khi đầu thú hoặc bị bắt giữ. BLHS Liên bang Nga thì quy định thời hiệu kéo dài cho đến trước khi bản án có hiệu lực, đối với nhiều tội thì tính riêng cho từng tội, và chỉ cần có hành vi trốn tránh là thời hiệu đã tạm ngừng, thể hiện cách tiếp cận linh hoạt hơn.
Đối với các trường hợp không áp dụng thời hiệu, Điều 28 BLHS Việt Nam mở rộng phạm vi gồm cả các tội xâm phạm an ninh quốc gia, tội phạm chiến tranh, chống loài người cũng như các tội tham nhũng đặc biệt nghiêm trọng như tham ô, nhận hối lộ; trong khi đó, Điều 78 BLHS Liên bang Nga chỉ loại trừ đối với các tội xâm phạm hòa bình và an ninh nhân loại.
Đáng chú ý, BLHS Liên bang Nga còn trao cho Tòa án quyền quyết định việc áp dụng thời hiệu với các tội có khung hình phạt tử hình hoặc tù chung thân, và nếu không miễn thì hai hình phạt này cũng không được áp dụng, trong khi pháp luật Việt Nam không có cơ chế đặc biệt này.
Từ sự so sánh có thể thấy, pháp luật Việt Nam xây dựng thời hạn dài hơn và mở rộng phạm vi loại trừ, phản ánh chủ trương xử lý triệt để các loại tội phạm, đặc biệt là tham nhũng, còn pháp luật Liên bang Nga lại rút ngắn thời hạn, tách bạch từng tội và bổ sung cơ chế linh hoạt, qua đó giảm việc truy cứu kéo dài quá lâu nhưng đồng thời cũng làm hạn chế khả năng đưa một số vụ án ra xét xử khi đã hết thời hiệu.
CHƯƠNG 5. BÀI HỌC KINH NGHIỆM CHO VIỆT NAM
Cân nhắc học theo BLHS Nga về thời hiệu khi phát sinh tội mới, là tách riêng thời hiệu theo từng tội, tội nào có thời hiệu riêng của tội đó, giúp tách bạch và công bằng hơn.
Có thể trao quyền Tòa án quyết định việc áp dụng thời hiệu với các tội có khung hình phạt tử hình hoặc tù chung thân. Như vậy, đối với các vụ án có tội đặc biệt nghiêm trọng, gây bức xúc dư luận, có thể quyết định nghiêm trị, mang lại công bằng cho gia đình người bị hại, tội phạm không thể lợi dụng việc hết thời hiệu để thoát tội.
KẾT LUẬN
Qua so sánh có thể thấy, cả BLHS Việt Nam và BLHS Liên bang Nga đều dựa trên nguyên tắc nhân đạo và công bằng. Việt Nam quy định thời hiệu gắn với mức độ nghiêm trọng của tội phạm, vừa bảo đảm tính răn đe vừa bảo vệ quyền lợi người phạm tội sau thời gian dài cải tạo. Đồng thời, việc loại trừ thời hiệu đối với các tội phạm đặc biệt nghiêm trọng thể hiện lập trường kiên quyết trong đấu tranh chống tội phạm nguy hiểm, bảo đảm công lý và lợi ích xã hội. Tuy nhiên, đối với cách tính thời hiệu khi phát sinh tội mới và áp dụng thời hiệu đối với các tội có khung hình phạt tử hình hoặc tù chung thân thì nên học tập kinh nghiệm từ BLHS Liên Bang Nga.
